Cách nấu cháo cá rô Vân Đình

By on June 18, 2013

Cháo cá rô Vân Đình khó có nơi nào biết làm và nếu có biết làm cũng khó bề sánh kịp. Bởi người Vân Đình có bí quyết, bí quyết gia truyền và sự tỉ mỉ, kiên trì, khéo léo hiếm thấy. Bát cháo thơm ngon, ngậy ngọt, sánh suốt tự đầu đến cuối cho dù ai đó ngâm nga, nhâm nhi kéo dài cảm nhận  thích thú đến như cụ Nguyễn Tuân đi chăng nữa!

Rượu nếp cái hoa vàng giao hàng miễn phí / Chả cá Bà Thu

Sáng sáng, bà hàng cháo quẩy gánh đi, không cần cất tiếng rao. Chỉ thoáng thấy bóng dáng quen thuộc là mẹ nào con nấy mang bát ra chờ. Năm  trăm đồng một bát ăn cơm Hải Dương đấy. Một ngàn đồng một bát ô tô, rẻ đến bất ngờ! Bà hàng cháo chỉ khoắng môi dừa nhẵn bóng là bát nào  bát nấy thịt cá cứ đều tăm tắp, chưa thấy ai kêu bát mình ít nhân bao giờ cho dù mua đầu mua giữa hay mua cuối! Bát cháo nóng hôi hổi, làn khói  nhẹ la đà, lơ mơ uốn lượn, bà hàng cháo phẩy phẩy ống hồ tiêu thơm lừng rồi véo cho khách một mẩu váng cháo quý giá bằng hai đốt ngón tay tuỳ theo lượng bát năm, bát mười. Ai muốn thêm cũng xin vui lòng thông cảm. Nhà hàng còn chiều khách ăn sau. Chả là chút váng cháo ấy ngon tuyệt  trần. Nó dầy dầy như miếng bánh đa kê ngày Đoan Ngọ mồng năm tháng năm hay miếng bánh ga tô phết đẫm bơ sinh nhật. Tất nhiên nó không  ngọt.

cháo cá rô, cách nấu cháo cá rô, hướng dẫn nấu cháo cá rô

Cháo cá rô là món ăn tinh tế của người Vân Đình

đường ngậy sữa mà ngọt ngậy đậm đà, vị đậm chỉ có ở cá rô đồng, vừa thơm, vừa mềm, vừa dẻo vừa dai đủ để ngấm hết vị ngon từ chân răng đầu lưỡi tới cuống họng. Và cái màu xanh xám đặc trưng, chỉ có từ cá rô mới đạt – chứ nấu bằng cá quả dù đắt tiền đất, cũng trắng bệch vô duyên – thành ra hấp dẫn lạ.
Tôi đã dò hỏi công phu mà không ai nói cho bí quyết làm nên váng cháo ấy. Lớp váng cháo phủ kín mặt nồi hông  góp phần giữ cho cháo nóng bền cho đến khi đơm bát cuối cùng.
Bà chị con nhà bác tôi xa quê 80 năm, nay mới có dịp về thăm, sau những phút chị em mừng tủi, chuyện nhà chuyện cửa, câu đầu tiên chị hỏi: “Quê mình bây giờ còn có ai theo nghề cháo cá rô nữa không”. Tôi biết chị hỏi vậy vì chị nghĩ rằng bà hàng cháo của chị khi xưa không thể còn nữa! Và lâu lắm rồi, chị chả được thưởng thức món quà quê. Ở nơi góc bể chân trời ấy, nào ai biết làm cho. Bẩy tuổi đầu chị đã phiêu dạt và tám mươi năm đằng đẵng ấy mang theo ấn tượng hương vị quê nhà! Khi nghe tôi nói: “Có chứ”, chị mừng lắm và đòi tôi dẫn đi mua bằng được! Tôi cười: “Lúc này đâu còn nữa!” thì chị sửng sốt: “Sao thế?”
- Cháo cá quê mình bây giờ chỉ là món quà sáng thôi!
- Sao không bán cả ngày?
- Đơn giản là trưa, chiều, tối, người ta ăn món khác, đâu có như xưa? Một nồi cháo cả ngày không hết?
- Thế người già, người ốm, trẻ con còi xương muốn có bát chào bồi dưỡng thì làm sao?
- Thì mua thứ khác, thiếu gì?
- Chả có gì bổ hơn cháo cá rô. Tôi nhớ ngày xưa, hồi mới lên sáu, bị ốm một trận, dì mua cho tôi bát cháo cá, ăn xong, toát mồ hôi ra, khỏi liền. Cũng chỉ một lần duy nhất ấy mà tôi nhớ mãi đến tận bây giờ đấy cậu ạ! Sao mà nó ngon thế không biết! Ấy là tôi ăn lúc đắng miệng đấy. Giá bây giờ mà ăn, chắc là ngon không biết đến chừng nào!
Tôi không biết có phải chị tôi khỏi vì bát cháo cá rô ấy hay không, nhưng tôi tin là chị tôi nói thật, nên trả lời:
- Thì bảo người nhà nấu lấy mà ăn chứ sao?
- Cậu nói nghe mà dễ!
- Khó gì đâu chị? Em có thể làm để chiêu đãi bác ngay. Chỉ tội em không làm được váng cháo như người ta thôi! Này nhé, cá rô to làm sạch, luộc lên, gỡ lấy thịt, khâu này mất thì giờ lắm đây. Cá rô vốn lắm xương răm, không tỉ mỉ, hay sốt ruột, chẳng khéo tay thì thịt cá nát mà xương vẫn còn… Xương cá giã ra lọc lấy nước. Em quên nói với bác là luộc cá cũng kỹ thuật lắm. Cho muối này, cho gừng này, đun nhỏ lửa này. Để nồi cá luộc mà trào ra là mất béo đấy. Thịt cá ướp mắm thơm, tẩm nước gừng già khoảng 15 phút. Hành mỡ phi thơm thả cá vào xào săn. Xào cá phải nhiều mỡ, tránh đảo nhiều mà nát, khi cá vàng một phần ba, thơm ngậy có rắc bã gừng đảo lẫn dăm phút…
Gạo ngon vo sạch, để ráo, giã giập đôi, giập ba, hoà vào với nước cá đã lọc, vừa đun vừa khuấy đều một chiều. Cháo sôi kỹ, thả cá vào, đun nhỏ lửa tiếng nữa đổ lên, càng đun kỹ cháo càng không vữa. Nhà hàng thì người ta trút cháo ra nồi hông, rắc hà lùi lên rồi ủ trong sọt rơm còn ta thì cứ việc…
- Đâu có đơn giản thế thôi cậu?
- Ô hay! Thế bác bảo cứ phải cầu kỳ mới ngon sao? Thịt gà, đố ai bỏ qua được món luộc đấy! Vấn đề là kỹ thuật chứ?
Bà chị tôi nghiền ngẫm giây lâu:
- Có thế thật. Này, tôi hỏi thật cậu nhé! Cháo bây giờ có ngon bằng ngày xưa không?
- Cũng bằng, cũng không, cũng hơn…
- Sao cậu lại nói thế? Cậu giỡn chị chắc?
- Chả là bây giờ có mì chính, ăn ngon miệng hơn. Nhưng mì chính thì làm sao bằng nguyên cá? Cá bây giờ là cá nuôi, lớn sổi, sao bằng cá tự nhiên, thịt chắc mà thơm? Nhưng người bán bây giờ sạch sẽ, lịch sự hơn, vệ sinh hơn… Thế đấy chứ em đâu có giỡn bác?
- Ờ… hờ, có thế thật! Vậy mà tôi cứ tưởng… Mình già đâm lẩm cẩm…
Chị tôi cười, bỏ dở câu nói. Tự trách mình nhưng rõ là chị vui. Chị chấp nhận cái kém cái hơn của hiện tại. Chị vui còn vì món đặc sản quê hương vẫn mãi lưu truyền!
Theo Món ngon dễ làm

Các chủ đề cùng chuyên mục:


About monanngon

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

{http://tygiavang.vn}